Đắc nhân tâm

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Đặng Đạm (trang riêng)
Ngày gửi: 11h:44' 04-06-2011
Dung lượng: 138.8 KB
Số lượt tải: 2
Nguồn:
Người gửi: Đặng Đạm (trang riêng)
Ngày gửi: 11h:44' 04-06-2011
Dung lượng: 138.8 KB
Số lượt tải: 2
Số lượt thích:
0 người
Đắc nhân tâm
Bí quyết của thành công
Dale Carnegie
Tựa
... Muốn cho người khác mến ta và vui lòng giúp đỡ ta thì ta phải làm cho họ vừa lòng đã. Ta phải tựa vào lập trường, hiểu quan điểm của ngời và xét xem họ muốn gì rồi cho họ cái đó. Dễ kiếm đợc cái ngời ta muốn lắm. Vì loài ngời, tuy địa vị, giáo dục, hoàn cảnh khác nhau rất xa, nhng tâm lý thì vẫn là một tâm lý chung. Hễ ta muốn cái gì thì cho ngời cái đó; ta không muốn cái gì thì đừng bắt ngời chịu cái đó. Nh vậy, tất nhiên ai cùng bằng lòng ta hết.
Mà ta muốn gì? Và không muốn gì? Trả lời hai câu đó, là biết đợc cái bí quyết đắc nhân tâm vậy. Tác giả đã trả lời cho ta trong phần thứ nhất. Những thuật căn bản để dẫn đạo ngời".
Tác giả nói: Các nhà tâm lý cổ kim từ Đức qua Mỹ, từ Freud cho tới John Dewey, Abraham Lincoln đều nhận ràng thị dục mạnh nhất cảu nhân loại là thị dục huyễn ngã, nghĩa là lòng muốn đợc ngời khác cho mình là quan trọng và mình. Thị dục đó mạnh nhất mà lại ít khi đợc thoả mãn nhất, và ít khi chúng ta đợc xác nhận chân giá trị của ta mà khen ta lắm.
... Nhng xin các bạn nhớ kỹ: khen và nịnh khác nhau xa lắm. Biết khen là một hành vi cao cả bao nhiêu thì nịnh là một hành vi đê tiện bấy nhiêu. Biết khen người ta là biết có đại lượng bỏ qua những tật xấu của người đi - ai mà không có tật xấu? - để chỉ thấy những đức tính của ngời thôi. Lời khen, phải luôn luôn thành thật. Nịnh trái lại, là tự hạ mình xuống, quá ca tụng người cả những chỗ mà trong thâm tâm mình, mình không phục và dùng những lời lẽ bợm bãi, đê tiện, giả dối để làm vừa lòng ngời, hầu kiếm những lợi nhỏ nhen. Biết thành thật khen, ta sẽ thành công, mà nịnh sẽ thất bại, vì chúng ta muốn ngời khác thành thật khen bao nhiêu thì lại ghét, khinh những kẻ nịnh ta bấy nhiêu.
... Nếu cuốn sách này chỉ giúp cho các bạn nhớ rằng việc gì cũng vậy, "có ta mà cũng có ngời ở trong"; ta đứng vào lập trờng của ta mà xét ta, và nh vậy ta sẽ khoan hồng với nhau, đời ta sẽ vui vẻ thêm lên, bạn bè của ta sẽ nhiều lên, vâng, nếu cuốn sách này chỉ giúp các bạn đợc bấy nhiêu thôi, thì chúng tôi cũng đã đợc mãn nguyện lắm rồi...
Long Xuyên, ngày 25-12-1950
Dịch giả
Phần thứ nhất
Những thuật căn bản để dẫn đạo người
Chương Một
Muốn lấy mật đừng phá tổ ong
Ngày 7 tháng 5 năm 1931, mời ngàn ngời ở chân thành Nữu Ước (New York) đợc mục kích một cuộc săn ngời sôi nổi cha từng thấy. Một trăm năm mơi lính công an bao vây một căn phố để bắt tên y cũng mang hai cây súng sáu trong mình. Họ leo lên mái nhà chung quanh, dùng hơi cay và trong hơn một tiếng đồng hồ, cả một khu mỹ lệ nhất của Nữu Ước vang lên tiếng súng và tiếng "lạch tạch" của liên thinh. Crowley núp sau chiếc ghế đệm bông, bắn lại lính không ngừng.
Khi bắt đợc y rồi, viên giám đốc công an tuyên bố: "Nó vào hạng tội nhân nguy hiểm nhất. Nó muốn giết ngời là giết, không vì một lý do gì hết".
Nhng còn chính tội nhân, Crowley, y tự xét y ra sao? Muốn biét, bạn hãy đọc hàng sau này mà y vừa chống cự với lính vừa viết để lại cho đời "Dới lớp áp này, trái tim ta đập, chán ngán, nhng thơng ngời, không muốn làm hại một ai hết".
Không muốn làm hại ai hết!Vậy mà trớc đó mấy ngày, khi một ngời lính công an lại gần y để hỏi y giấy phép lái xe hơi, thì y xả ngay một loạt súng, giết ngời đó tức thì. Một kẻ sát nhân không gớm máu nh vậy mà còn tự khoe: "Trái tim thơng ngời, không muốn làm hại một ai hết!".
Trớc khi lên ngồi ghế điện để chịu tử hình tại khám Sing Sing, y còn than: "Tôi chỉ tự vệ mà ngời ta xử tôi nh vậy đó".
Nghĩa là trong thâm tâm y, y nhất định không chịu nhận y có tội.
Bạn sẽ nói: "Thì chỉ có nó nghĩ thế, chứ còn ai lạ đời nh vậy nữa".
Không đâu, tha bạn: kẻ thù số một của nớc Mỹ. Al Copone, tên đầu đảng ăn cớp đã làm cho châu thành Chicago kinh
Bí quyết của thành công
Dale Carnegie
Tựa
... Muốn cho người khác mến ta và vui lòng giúp đỡ ta thì ta phải làm cho họ vừa lòng đã. Ta phải tựa vào lập trường, hiểu quan điểm của ngời và xét xem họ muốn gì rồi cho họ cái đó. Dễ kiếm đợc cái ngời ta muốn lắm. Vì loài ngời, tuy địa vị, giáo dục, hoàn cảnh khác nhau rất xa, nhng tâm lý thì vẫn là một tâm lý chung. Hễ ta muốn cái gì thì cho ngời cái đó; ta không muốn cái gì thì đừng bắt ngời chịu cái đó. Nh vậy, tất nhiên ai cùng bằng lòng ta hết.
Mà ta muốn gì? Và không muốn gì? Trả lời hai câu đó, là biết đợc cái bí quyết đắc nhân tâm vậy. Tác giả đã trả lời cho ta trong phần thứ nhất. Những thuật căn bản để dẫn đạo ngời".
Tác giả nói: Các nhà tâm lý cổ kim từ Đức qua Mỹ, từ Freud cho tới John Dewey, Abraham Lincoln đều nhận ràng thị dục mạnh nhất cảu nhân loại là thị dục huyễn ngã, nghĩa là lòng muốn đợc ngời khác cho mình là quan trọng và mình. Thị dục đó mạnh nhất mà lại ít khi đợc thoả mãn nhất, và ít khi chúng ta đợc xác nhận chân giá trị của ta mà khen ta lắm.
... Nhng xin các bạn nhớ kỹ: khen và nịnh khác nhau xa lắm. Biết khen là một hành vi cao cả bao nhiêu thì nịnh là một hành vi đê tiện bấy nhiêu. Biết khen người ta là biết có đại lượng bỏ qua những tật xấu của người đi - ai mà không có tật xấu? - để chỉ thấy những đức tính của ngời thôi. Lời khen, phải luôn luôn thành thật. Nịnh trái lại, là tự hạ mình xuống, quá ca tụng người cả những chỗ mà trong thâm tâm mình, mình không phục và dùng những lời lẽ bợm bãi, đê tiện, giả dối để làm vừa lòng ngời, hầu kiếm những lợi nhỏ nhen. Biết thành thật khen, ta sẽ thành công, mà nịnh sẽ thất bại, vì chúng ta muốn ngời khác thành thật khen bao nhiêu thì lại ghét, khinh những kẻ nịnh ta bấy nhiêu.
... Nếu cuốn sách này chỉ giúp cho các bạn nhớ rằng việc gì cũng vậy, "có ta mà cũng có ngời ở trong"; ta đứng vào lập trờng của ta mà xét ta, và nh vậy ta sẽ khoan hồng với nhau, đời ta sẽ vui vẻ thêm lên, bạn bè của ta sẽ nhiều lên, vâng, nếu cuốn sách này chỉ giúp các bạn đợc bấy nhiêu thôi, thì chúng tôi cũng đã đợc mãn nguyện lắm rồi...
Long Xuyên, ngày 25-12-1950
Dịch giả
Phần thứ nhất
Những thuật căn bản để dẫn đạo người
Chương Một
Muốn lấy mật đừng phá tổ ong
Ngày 7 tháng 5 năm 1931, mời ngàn ngời ở chân thành Nữu Ước (New York) đợc mục kích một cuộc săn ngời sôi nổi cha từng thấy. Một trăm năm mơi lính công an bao vây một căn phố để bắt tên y cũng mang hai cây súng sáu trong mình. Họ leo lên mái nhà chung quanh, dùng hơi cay và trong hơn một tiếng đồng hồ, cả một khu mỹ lệ nhất của Nữu Ước vang lên tiếng súng và tiếng "lạch tạch" của liên thinh. Crowley núp sau chiếc ghế đệm bông, bắn lại lính không ngừng.
Khi bắt đợc y rồi, viên giám đốc công an tuyên bố: "Nó vào hạng tội nhân nguy hiểm nhất. Nó muốn giết ngời là giết, không vì một lý do gì hết".
Nhng còn chính tội nhân, Crowley, y tự xét y ra sao? Muốn biét, bạn hãy đọc hàng sau này mà y vừa chống cự với lính vừa viết để lại cho đời "Dới lớp áp này, trái tim ta đập, chán ngán, nhng thơng ngời, không muốn làm hại một ai hết".
Không muốn làm hại ai hết!Vậy mà trớc đó mấy ngày, khi một ngời lính công an lại gần y để hỏi y giấy phép lái xe hơi, thì y xả ngay một loạt súng, giết ngời đó tức thì. Một kẻ sát nhân không gớm máu nh vậy mà còn tự khoe: "Trái tim thơng ngời, không muốn làm hại một ai hết!".
Trớc khi lên ngồi ghế điện để chịu tử hình tại khám Sing Sing, y còn than: "Tôi chỉ tự vệ mà ngời ta xử tôi nh vậy đó".
Nghĩa là trong thâm tâm y, y nhất định không chịu nhận y có tội.
Bạn sẽ nói: "Thì chỉ có nó nghĩ thế, chứ còn ai lạ đời nh vậy nữa".
Không đâu, tha bạn: kẻ thù số một của nớc Mỹ. Al Copone, tên đầu đảng ăn cớp đã làm cho châu thành Chicago kinh
 
↓ CHÚ Ý: Bài giảng này được nén lại dưới dạng RAR và có thể chứa nhiều file. Hệ thống chỉ hiển thị 1 file trong số đó, đề nghị các thầy cô KIỂM TRA KỸ TRƯỚC KHI NHẬN XÉT ↓






Các ý kiến mới nhất