ÁNH MẮT TƯỢNG GỖ

Buôn Đôn, Dăk Lăk chiều 25.06.2005
Vẫn biết đó chỉ là khúc gỗ
Tượng nhà mồ hau háu nhìn tôi
Hai hố sâu bí hiểm, miệng cười cười
Tay ôm bụng lắc lư nhạo báng
Các lóng tre lanh canh chơi như dàn hợp xướng
Cú rúc từng hồi phụ họa cuối lùm cây…
Những nhát đẽo thô sơ từ những bàn tay
Chưa hề qua một trường mỹ thuật
Sức công phá sao vô cùng mãnh liệt
Sẵn sàng hớp hồn với bất cứ ai!
…ầm ầm những chiến binh săn voi
Như hiện về vượt sông Srépok
Nài voi mờ trong làn mưa dìu dặt
Vung x’reo thúc binh về lại chốn đại ngàn…
Trời tối dần, một mình tôi băng qua đồi hoang
Ánh mắt hình như vẫn đuổi theo với cái nhìn kiểu gỗ
Ghé sát tai tôi, thì thầm hỏi nhỏ:
“Anh hiểu gì về chúng tôi không”?
TRẦM TƯ
Nguyễn Trừ Tâm @ 21:01 05/06/2011
Số lượt xem: 445
- Thơ về người chồng lý tưởng (04/06/11)
- Thơ vui ngày 8 tháng 3 (01/06/11)
- Phút giao mùa (23/03/11)
- Bồ và vợ (23/03/11)
- Ca dao vui (23/03/11)
Các ý kiến mới nhất